Mệnh


Lại xác gục giữa lưng trời phủ xóa
Một kiếp người, một lối, một bài ca
Cười bọn hề tỏ tường đạo kiến cá
Tiếc kẻ lạc, đường về đã phôi pha.

Mà chừng kìa, mây quầng vũ trời xa
Ngày thế gian ngập chìm trong ngục hỏa
Kẻ khôn khóc giữa trần đời biến họa
Phút huy hoàng, phút chốc hóa thây ma.

Nhìn đàn mờ trắng hạc lướt đi qua
Chỉ còn ta, say giữa trời nắng hạ
Phơi tháng ngày cho cõi lòng hóa đá
Nhưng chỉ toàn ngấm đẫm vị hồng hoa.

Mưa rơi vào đầu người lẫn đầu ta
Nào chỉ do ai nhân, ai là quả
Và từ khi lọt lòng rồi mục rã
Làm mỗi ta hay muôn vạn thây ta?

Ngày 26 tháng 12 năm 2020