Thơ

  • Hai triền nước

    Miên man lạc giữa hai triền nước Tình-tiền giễu cợt, nào hả hê Trời cao, đất rộng cùng tiếp bước Cố hương, người cũ mơ hiện về. Ai đã cất công xây thế giới? Để ta quen thần, quỷ trần đời. Bao năm vật lộn với trời Trời cao vời vợi lòng người khôn nguôi.… Read more

  • Mệnh

    Lại xác gục giữa lưng trời phủ xóaMột kiếp người, một lối, một bài caCười bọn hề tỏ tường đạo kiến cáTiếc kẻ lạc, đường về đã phôi pha. Mà chừng kìa, mây quầng vũ trời xaNgày thế gian ngập chìm trong ngục hỏaKẻ khôn khóc giữa trần đời biến họaPhút huy hoàng, phút chốc… Read more

  • Chốn

    Đợi hôm trời lụi tà, nghe trống vắngChợt một người đến thăm lại bạn xưaTìm chốn vườn ướt đẫm mấy mùa mưaTừng ấy lần chói chang thời thơ ấu. Ngày ta về con đường như nhỏ lạiBụi dứa xanh trốn ta mất còn đâuĐám trẻ con, chờ chúng một hồi lâuCỏ chen lối trêu lòng… Read more

  • Biển và em

    Đây, thời khắc hòa vào lòng trời biển Anh mỉm cười từng vụn vỡ đi qua Một chân trời hằng định rất thiết tha Sẽ còn cao và xa hơn thế nữa! Có lời hứa bao lần anh bỏ lỡ Con thuyền vì sợi tơ khẽ vấn vương Gió có làm đôi tay em bỡ… Read more