Chốn

Đợi hôm trời lụi tà, nghe trống vắng
Chợt một người đến thăm lại bạn xưa
Tìm chốn vườn ướt đẫm mấy mùa mưa
Từng ấy lần chói chang thời thơ ấu.

Ngày ta về con đường như nhỏ lại
Bụi dứa xanh trốn ta mất còn đâu
Đám trẻ con, chờ chúng một hồi lâu
Cỏ chen lối trêu lòng ai lắm lối!

Mờ làn khói, trái ngọt, tiếng nói cười
Nghịch tóc dài, váy trắng hỏn xinh tươi
Ngày ta đi đường lặng thin không bảo
Ta tiếc thay chiều ấy thuở lên mười.

Tưởng vô tâm, phiền cứ reo bờ mắt
Thoáng gợi thầm mấy lần xát bụng ta
Gieo chút lệ mong cho đời hoa lệ
Mơ phồn hoa từ cỏ dại thôn nhà.

Khi ta ở, đường thương che người ở
Ta đi xa, đường hóa đỗi đời thường
Say men phố ngỡ ta là người phố
Nhưng mãi là mượn áo phố, chân quê.

17/01/2023